Giới thiệu chung
Kinh Ví Dụ Con Rắn (Alagaddupama Sutta) là bài kinh thứ 22 trong Trung Bộ Kinh (Majjhima Nikaya), do Hòa thượng Thích Minh Châu dịch Việt từ tiếng Pali. Kinh mở đầu bằng câu chuyện Tỷ-kheo Arittha, xưa vốn là người huấn luyện chim ưng, khởi lên tà kiến cho rằng những pháp được Thế Tôn gọi là chướng ngại pháp thật ra không chướng ngại người thực hành. Đức Phật quở trách và nhân đó giảng rộng về sự nguy hiểm của việc học pháp sai cách.
Kinh chứa đựng hai ẩn dụ nổi tiếng bậc nhất trong kho tàng kinh điển Phật giáo. Thứ nhất là ẩn dụ “bắt rắn đằng đuôi”: người bắt rắn nếu nắm không đúng cách, nắm nhằm khúc giữa hay đuôi rắn, sẽ bị rắn quay lại cắn; cũng vậy, người học pháp mà không quán sát ý nghĩa bằng trí tuệ, chỉ học để tranh luận hơn thua, sẽ bị chính giáo pháp ấy làm hại thay vì đem lại lợi lạc. Thứ hai là ẩn dụ “chiếc bè”: Đức Phật dạy chánh pháp Ngài giảng cũng như chiếc bè dùng để vượt sông – khi đã qua bờ bên kia rồi thì không cần vác chiếc bè theo mình, huống hồ là những pháp không phải chánh pháp.
Từ đó, kinh đi sâu phân tích về sự nguy hại của tà kiến chấp ngã, về bản chất vô thường – khổ – vô ngã của năm uẩn, và khẳng định giáo pháp của Như Lai xưa nay chỉ giảng về khổ và sự đoạn diệt khổ. Với hai ẩn dụ giàu hình ảnh và ý nghĩa triết học sâu sắc, Kinh Ví Dụ Con Rắn từ lâu đã trở thành một trong những bài kinh được trích dẫn và giảng giải nhiều nhất về thái độ đúng đắn cần có khi học và hành trì Phật pháp.





Đánh Giá
Chưa có đánh giá nào.