KINH SỢ HÃI VÀ KHIẾP ĐẢM

“Sao Ta ở đây, chỉ để mong đợi sự sợ hãi khiếp đảm chớ không gì khác? Trong bất cứ hành vi cử chỉ nào của Ta mà sợ hãi khiếp đảm ấy đến, trong hành vi cử chỉ ấy, Ta hãy trừ diệt sợ hãi khiếp đảm ấy.”

Trước khi thành đạo, Đức Phật chủ động tìm đến những nơi hãi hùng nhất – miếu hoang, rừng sâu – vào những đêm đáng sợ nhất, để đối diện và chế ngự tận gốc nỗi sợ hãi trong tâm.

—— Trích đoạn KINH SỢ HÃI VÀ KHIẾP ĐẢM

Giới thiệu chung

Kinh Sợ Hãi Và Khiếp Đảm (Bhayabherava Sutta) là bài kinh thứ tư trong Trung Bộ Kinh, do Hòa thượng Thích Minh Châu dịch Việt. Bà-la-môn Jànussoni hỏi Đức Phật liệu những người xuất gia có thực sự đủ khả năng chịu đựng đời sống độc cư nơi rừng núi hoang vu hay không, vì đó là nơi rất khó an trú đối với người còn tâm tham dục, sân hận, hôn trầm hay sợ hãi. Đức Phật đã kể lại chính kinh nghiệm của Ngài trước khi thành đạo: Ngài liệt kê 16 loại cấu uế tâm lý (tham dục, sân hận, hôn trầm, trạo cử, nghi ngờ, khen mình chê người, run rẩy sợ hãi…) khiến người tu không thể an trú nơi vắng vẻ mà không sợ hãi, và xác nhận bản thân Ngài đã đoạn trừ hoàn toàn các cấu uế ấy. Đặc biệt, Đức Phật kể việc Ngài chủ động chọn những đêm được xem là đáng sợ nhất trong tháng để đến ở tại các miếu hoang, gò mả, rừng sâu – nơi “lông tóc dựng ngược” – nhằm trực tiếp đối diện và chế ngự tận gốc sự sợ hãi mỗi khi nó khởi lên, thay vì né tránh. Nhờ vậy Ngài đã chứng đắc bốn thiền, tam minh và giác ngộ hoàn toàn. Đây là một trong những bài kinh hiếm hoi ghi lại trực tiếp trải nghiệm tu tập gian khổ của Đức Phật trước khi thành đạo, mang giá trị thực hành sâu sắc về cách đối trị nỗi sợ hãi.

Đánh Giá

Chưa có đánh giá nào.

Thêm đánh giá

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *