Giới thiệu chung
Kinh Pháp Môn Căn Bản (Mùlapariyàya Sutta) là bài kinh đầu tiên trong Trung Bộ Kinh (Majjhima Nikàya), do Hòa thượng Thích Minh Châu dịch Việt. Đức Phật thuyết giảng cho các Tỷ-kheo về cách nhận thức của bốn hạng người trước hai mươi bốn pháp căn bản của thế giới – từ bốn đại (đất, nước, lửa, gió), các cõi trời, các tầng thiền vô sắc, cho đến Niết-bàn. Kẻ phàm phu do “tưởng tri” mà khởi lên ý niệm “cái này là của ta”, sinh lòng dục hỷ và chấp thủ; bậc hữu học tuy đã “thắng tri” nhưng tâm chưa thành tựu trọn vẹn; còn bậc A-la-hán và Đức Phật, do đã đoạn tận tham, sân, si, nên “thắng tri” các pháp đúng như thật mà không còn dục hỷ, chấp trước. Bài kinh được xem là một trong những bản kinh súc tích và triết lý sâu sắc nhất của Trung Bộ, chỉ thẳng vào cội rễ của mọi khổ đau: đó chính là sự dục hỷ, chấp ngã đối với các pháp – dù pháp ấy là bốn đại tầm thường hay cảnh giới Niết-bàn tối thượng.





Đánh Giá
Chưa có đánh giá nào.