KINH MẬT HOÀN

“Như một người bị đói lả và mệt mỏi, tìm được một bánh mật, cứ mỗi miếng được nếm, cứ mỗi miếng được thưởng thức vị ngọt thuần nhất… Do vậy, pháp môn này được gọi là pháp môn bánh mật (Mật hoàn).”

Tôn giả Ananda ví lời giảng của Tôn giả Mahakaccana về chuỗi hý luận (papañca) ngọt ngào như bánh mật – mỗi lần suy ngẫm lại thấy thêm một tầng ý nghĩa mới, đó là lý do kinh mang tên “Mật Hoàn”.

—— Trích đoạn KINH MẬT HOÀN

Giới thiệu chung

Kinh Mật Hoàn (Madhupindika Sutta) là bài kinh thứ 18 trong Trung Bộ Kinh, do Hòa thượng Thích Minh Châu dịch Việt. Khi Đức Phật đang nghỉ trưa tại Đại Lâm, một du sĩ tên Dandapani hỏi Ngài giảng thuyết những gì; Đức Phật trả lời rằng Ngài thuyết giảng sao cho không tranh luận với ai ở đời, và tâm không còn bị các hý luận vọng tưởng (papañca) ám ảnh. Các Tỷ-kheo không hiểu rõ ý nghĩa lời dạy vắn tắt này nên tìm đến Tôn giả Mahakaccana để nhờ giải thích. Tôn giả Mahakaccana đã trình bày chuỗi duyên khởi nhận thức rất sâu sắc: do mắt và sắc pháp mà nhãn thức khởi lên, ba pháp gặp nhau là xúc, do xúc có thọ, có thọ thì có tưởng, có tưởng thì có suy tầm, có suy tầm thì sanh khởi hý luận vọng tưởng – và chính chuỗi hý luận này ám ảnh con người đối với các sắc pháp, thanh pháp… trong quá khứ, hiện tại, tương lai, làm phát sinh mọi tranh chấp, đấu tranh ở đời. Khi các Tỷ-kheo trở về bạch lại với Đức Phật, Ngài tán thán Tôn giả Mahakaccana là bậc trí tuệ, và khi được Tôn giả Ananda hỏi tên gọi của pháp môn này, Đức Phật ví nó ngọt ngào như một chiếc bánh mật mà người đói lả tìm được – mỗi miếng nếm là một tầng ý nghĩa mới – nên đặt tên là “Pháp môn Bánh Mật” (Mật Hoàn). Đây là một trong những bài kinh có giá trị đặc biệt về tâm lý học và nhận thức luận Phật giáo, phân tích cặn kẽ cội nguồn tâm lý của mọi xung đột và tranh chấp giữa con người.

Đánh Giá

Chưa có đánh giá nào.

Thêm đánh giá

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *