PHẬT THUYẾT KINH ĐẠI TỊNH PHÁP MÔN

Nghe như vầy: Một thuở nọ, đức Phật cùng chúng đại Tỳkheo 500 vị, và 8000 Bồ tát ở núi Thứu-phong thuộc thành Vương-xá. Tất cả đại thánh đều đã đắc pháp môn Tổng-trì, với biện tài vô lượng. Các vị đã kiến lập và phân biệt thánh tuệ, thông suốt ba…

—— Trích đoạn PHẬT THUYẾT KINH ĐẠI TỊNH PHÁP MÔN

 

Giới thiệu chung

Văn bản này là một trong những bài thuyết pháp tinh yếu của Đại thừa, hướng đến việc làm hiển lộ trạng thái nguyên sơ, tuyệt đối vắng bặt phiền não và hoàn toàn thuần khiết của thực tại. Cốt tủy của nội dung nằm ở việc chỉ ra rằng sự thanh tịnh không phải là một đích đến bên ngoài cần phải tìm kiếm, mà chính là bản thể chơn tâm vốn hiện hữu đầy đủ nơi mỗi cá nhân. Thông qua các phương pháp biện tâm sâu sắc, vướng mắc của hành giả vào các khái niệm đối lập bị phá bỏ, dẹp tan những ảo tưởng về sự dơ bẩn hay sạch sẽ của thế giới hiện tượng do ý thức phân biệt tạo ra. Tác phẩm khuyến tấn người tu học không ngừng phản quan tự kỷ, dứt bặt mọi duyên lự bên ngoài để an trú vào sự tịch tĩnh vô lậu, từ đó phát sinh năng lực từ bi và trí tuệ tự nhiên. Không chỉ là nền tảng triết lý, bản văn còn là một kỹ năng thực hành vi diệu, giúp chuyển hóa những năng lượng tiêu cực thành sự an lạc thanh tao nhất. Sự lưu truyền của tác phẩm đã tạo ra một ảnh hưởng đáng kể đối với khuynh hướng tu tập hướng nội trong truyền thống đạo Phật.

Đánh Giá

Chưa có đánh giá nào.

Thêm đánh giá

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *