KINH ĐỊA TẠNG BỒ TÁT BỔN NGUYỆN

“Nguyện cùng tận thì gian vị lai, có bao kẻ tội khổ, con xin tìm đủ cách mà làm cho họ giải thoát.”

Đó là lời đại nguyện mà tiền thân Địa Tạng Bồ Tát, khi còn là một nữ nhân Bà-la-môn, đã phát ra trước hình tượng Giác Hoa Định Tự Tại Vương Như Lai sau khi cứu mẹ mình thoát khỏi cảnh khổ nơi địa ngục. Lời nguyện ấy trở thành cốt lõi xuyên suốt toàn bộ kinh: nguyện độ hết chúng sinh đau khổ rồi mới thành Phật.

—— Trích đoạn KINH ĐỊA TẠNG BỒ TÁT BỔN NGUYỆN

 

Giới thiệu chung

Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện (地藏菩薩本願經) là một trong những bộ kinh Đại thừa được trì tụng phổ biến nhất, do Hòa thượng Thích Trí Quang Việt dịch, gồm 2 quyển với 13 phẩm. Kinh thuật lại tại cung trời Đao Lợi, Đức Phật tuyên dương công hạnh và bổn nguyện rộng lớn của Bồ Tát Địa Tạng qua nhiều tiền kiếp, trong đó nổi bật là lời đại nguyện “địa ngục chưa trống thì thề không thành Phật, chúng sinh độ hết mới chứng Bồ-đề”. Nội dung kinh trình bày chi tiết cảnh giới địa ngục, nghiệp báo của chúng sinh, đồng thời chỉ rõ lợi ích của việc trì tụng danh hiệu Địa Tạng và hồi hướng công đức cho người còn kẻ mất. Đây là bản kinh trọng tâm trong pháp sự cầu siêu, báo hiếu và sám hối của Phật giáo Bắc truyền, đồng thời là lời nhắc nhở sâu sắc về nhân quả, hiếu đạo và tâm đại bi cứu độ không mệt mỏi.

Đánh Giá

Chưa có đánh giá nào.

Thêm đánh giá

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *