KINH BÁT ĐẠI NHÂN GIÁC

“Thế gian vô thường. Quốc gia nguy hiểm, mỏng manh. Tứ đại khổ, không. Năm uẩn không có ngã. Sanh diệt biến đổi, hư ngụy, vô chủ. Tâm là gốc của ác; thân là nơi chứa của tội. Hãy quán sát như thế thì dần dần sẽ xa rời sanh tử.”

Đây là Điều Giác Ngộ Thứ Nhất trong tám điều giác ngộ mà kinh dạy hàng đệ tử Phật phải chí tâm tụng niệm ngày đêm — mở đầu bằng cái nhìn thấu suốt về tính vô thường của thế gian và thân tâm.

—— Trích đoạn KINH BÁT ĐẠI NHÂN GIÁC

 

Giới thiệu chung

Kinh Bát Đại Nhân Giác (八大人覺經), hay Kinh Tám Điều Giác Ngộ Của Bậc Đại Nhân, do An Thế Cao dịch từ Phạn văn sang Hán văn vào đời Hậu Hán, là một trong những bản kinh ngắn gọn nhưng cô đọng nhất của Phật giáo Đại thừa. Toàn kinh chỉ vỏn vẹn tám điều, lần lượt chỉ ra bản chất vô thường của thế gian, gốc rễ của khổ đau từ lòng ham muốn và ngu si, đồng thời khuyến khích hành giả tinh tấn tu tập, thực hành bố thí, giữ hạnh thiểu dục tri túc và phát tâm Đại thừa cứu độ chúng sinh. Vì tính súc tích và dễ hành trì, kinh thường được các bậc xuất gia tụng niệm hằng ngày như một lời tự nhắc nhở về con đường tu tập, đồng thời cũng rất thích hợp làm bài học nhập môn cho người mới tìm hiểu đạo Phật.

Đánh Giá

Chưa có đánh giá nào.

Thêm đánh giá

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *