PHẬT THUYẾT KINH NGƯỜI CÀY RUỘNG LÀM BIẾNG

Nghe như vầy ! Một thời đức Phật cùng với một ngàn hai trăm năm mươi vị đại Tỳ kheo và chúng Bồ tát ở tại vườn Trúc, xứ La Duyệt Kỳ. Bấy giờ, Phật từ La Duyệt Kỳ đến Xá Vệ. Chư Bồ tát dẫn đường phía trước. Thích, Phạm, y phục thân thể như bốn đại thiên vương. Các Tỳ kheo tăng đều theo sau Phật. Các trời, rồng, thần cúng dường ở trên. Rời thành không xa, khi ấy có một người đang cày ruộng giống, từ xa trông thấy Như Lai và đệ tử thị giả tướng hảo đoan chánh thù thắng, oai thần cao vời, dung mạo đẹp đẽ, như trăng trong sao. Các tướng hảo đó hào quang vàng rực, ba mươi hai tướng tốt đều xuất phát từ các tướng hảo. Xa trông thấy Thế Tôn, tâm liền hoan hỷ, muốn đến chỗ Phật cúi đầu đảnh lễ học hỏi giáo pháp. Phật ra đời rất khó lâu lâu xuất hiện một lần. Tự nghĩ : “Ðất cày chưa xong, xuống giống chưa được, cần phải rãnh rỗi mới được thấy Phật”.

—— Trích đoạn PHẬT THUYẾT KINH NGƯỜI CÀY RUỘNG LÀM BIẾNG

 

Giới thiệu chung

Đây là một bản kinh sở hữu giá trị giáo dục răn đe cực kỳ sâu sắc thuộc hệ thống Bắc truyền, mượn một câu chuyện đời thường dung dị để cảnh tỉnh thái độ giải đãi và sự trì hoãn ỷ lại trên con đường tìm kiếm sự giải thoát. Văn bản thuật lại sự kiện Đức Phật có ý định hóa độ một người nông phu sở hữu thiện căn to lớn, thế nhưng người này lại vì say sưa đắm chìm trong công việc đồng áng mưu sinh mà hết lần này đến lần khác thoái thác cơ hội đảnh lễ học đạo. Bằng cách sử dụng túc mạng minh để chỉ rõ gốc rễ của thói quen ham mê thế sự luân hồi từ vô lượng kiếp trước của người nông dân nọ, Đức Thế Tôn đã đưa ra một bài giảng chấn động tâm can về tính chất mong manh của kiếp người và cơ duyên ngàn năm có một khi gặp được Chánh pháp. Tác phẩm là một lời cảnh báo nghiêm khắc rằng hạnh phúc thế gian vốn dĩ chỉ là mây khói phù du, và sự nỗ lực tu hành thoát khổ phải luôn được đặt lên ưu tiên tối thượng.

Đánh Giá

Chưa có đánh giá nào.

Thêm đánh giá

Your email address will not be published. Required fields are marked *