SÁM QUY MẠNG

“Quy mạng mười phương Vô Thượng Giác, Pháp mầu vi diệu đã tuyên dương… Nay con khẩn thiết cúi đầu, Phơi bày sám hối cần cầu Hồng ân.”

Bài sám văn cổ điển của Thiền sư Di Sơn, được thiền sư Thích Nhất Hạnh Việt dịch thành thơ lục bát – một trong những bài sám phổ biến nhất trong các thời khóa tụng niệm của Phật giáo Việt Nam.

—— Trích đoạn SÁM QUY MẠNG

Giới thiệu chung

Sám Quy Mạng là bài sám văn cổ điển do Thiền sư Di Sơn trước tác bằng Hán văn, được sử dụng rộng rãi trong các thời khóa tụng niệm, lễ sám hối tại các chùa Việt Nam từ nhiều thế kỷ qua. Bài sám mở đầu bằng lời quy mạng (nương tựa) mười phương chư Phật, chư Pháp, chư Tăng, rồi trình bày lời tự trách vì đã để chân tánh bị che lấp, trôi lăn theo dòng sanh tử, tạo nhiều nghiệp chướng qua sáu căn sáu trần. Tiếp đó là lời phát nguyện tha thiết: đời này mong thân tâm an lạc, đời sau nguyện sanh vào nơi có chánh pháp, gặp minh sư, xuất gia chân chính, tu học Đại thừa, đến khi thành tựu đạo quả nguyện không bỏ chúng sanh mà tiếp tục thị hiện khắp mọi nơi để cứu độ, cho đến câu kết nổi tiếng “Hư không hữu tận, ngã nguyện vô cùng” (hư không có thể cùng tận, nguyện của con vẫn không bao giờ dứt). Bản kinh này giới thiệu cả nguyên tác Hán-Việt của Thiền sư Di Sơn và bản Việt dịch bằng thơ lục bát rất được yêu thích của Thiền sư Thích Nhất Hạnh, giúp người đọc vừa giữ được âm điệu trang nghiêm cổ kính, vừa dễ dàng thấu hiểu ý nghĩa qua lời thơ Việt gần gũi.

Đánh Giá

Chưa có đánh giá nào.

Thêm đánh giá

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *