ĐẠI KINH VÍ DỤ DẤU CHÂN VOI

“Ví như tất cả dấu chân của mọi loại động vật đều thâu nhiếp trong dấu chân voi, vì dấu chân này được xem là lớn nhất. Cũng vậy, tất cả các Thiện pháp đều tập trung trong Bốn Thánh Đế.”

Tôn giả Sariputta mở đầu bằng ẩn dụ nổi tiếng: Tứ Diệu Đế bao trùm toàn bộ giáo pháp, giống như dấu chân voi to lớn có thể chứa trọn dấu chân của mọi loài thú khác.

—— Trích đoạn ĐẠI KINH VÍ DỤ DẤU CHÂN VOI

Giới thiệu chung

Đại Kinh Ví Dụ Dấu Chân Voi (Mahahatthipadopama Sutta) là bài kinh thứ 28 trong Trung Bộ Kinh, do Hòa thượng Thích Minh Châu dịch Việt. Tôn giả Sariputta mở đầu bằng ẩn dụ nổi tiếng: cũng như mọi dấu chân của các loài thú đều được thâu nhiếp trong dấu chân voi vì đó là dấu chân lớn nhất, tất cả các thiện pháp đều tập trung trong Bốn Thánh Đế (Khổ, Tập, Diệt, Đạo). Từ đó, Tôn giả đi sâu phân tích Khổ Thánh Đế qua giáo lý năm thủ uẩn, rồi phân tích riêng uẩn sắc qua bốn đại chủng (đất, nước, gió, lửa) – mỗi đại chủng được quán chiếu cả nội thân lẫn ngoại giới, đều là vô thường và chịu sự biến hoại. Tôn giả dùng nhiều ví dụ sinh động: xem thân người như đất, như gỗ được đốt cháy, dạy cách quán khi bị người khác mắng chửi, đánh đập vẫn giữ tâm không sân hận như đất, như hư không. Kinh còn nêu chuỗi duyên khởi giữa sáu căn, sáu trần, thức, xúc, thọ, ái để đi đến kết luận: “Ai thấy được lý duyên khởi, người ấy thấy được Pháp; ai thấy được Pháp, người ấy thấy được lý duyên khởi.” Đây là một trong những bài kinh phân tích sâu sắc và có hệ thống nhất về giáo lý Tứ Thánh Đế và Duyên Khởi trong Trung Bộ Kinh.

Đánh Giá

Chưa có đánh giá nào.

Thêm đánh giá

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *