ĐẠI KINH THÍ DỤ LÕI CÂY

“Phạm hạnh này không phải vì lợi ích, lợi dưỡng, danh vọng, không phải vì lợi ích thành tựu giới đức, thiền định hay tri kiến. Tâm giải thoát bất động chính là mục đích của phạm hạnh này, là lõi cây, là mục tiêu cuối cùng.”

Đừng dừng lại ở cành lá, vỏ ngoài, vỏ trong hay giác cây – lợi dưỡng, danh vọng, giới đức, thiền định, tri kiến chỉ là các lớp bên ngoài; tâm giải thoát bất động mới là lõi cây thật sự của đời sống phạm hạnh.

—— Trích đoạn ĐẠI KINH THÍ DỤ LÕI CÂY

Giới thiệu chung

Đại Kinh Thí Dụ Lõi Cây (Mahasaropama Sutta) là bài kinh thứ 29 trong Trung Bộ Kinh, do Hòa thượng Thích Minh Châu dịch Việt. Nhân sự kiện Devadatta rời bỏ Tăng chúng, Đức Phật dạy các Tỷ-kheo về năm cấp độ nhầm lẫn mà người tu có thể mắc phải trên con đường tìm cầu giải thoát, qua ẩn dụ người đi tìm lõi cây: có người chỉ chặt cành lá (lợi dưỡng, tôn kính, danh vọng) rồi tự mãn dừng lại, tưởng đó đã là lõi cây; có người tiến thêm một bước lấy vỏ ngoài (thành tựu giới đức), rồi vỏ trong (thành tựu thiền định), rồi giác cây (thành tựu tri kiến) – ở mỗi cấp độ đều có nguy cơ sinh tâm tự mãn, kiêu mạn, phóng dật rồi dừng lại giữa chừng. Chỉ người không tự mãn ở bất kỳ thành tựu nào, tiếp tục tinh tấn cho đến khi đạt “tâm giải thoát bất động” mới thực sự chặt được lõi cây – mục đích tối hậu của đời sống phạm hạnh. Với cấu trúc ẩn dụ tăng tiến rõ ràng qua từng cấp độ, đây là một trong những bài kinh cảnh tỉnh sâu sắc nhất về nguy cơ tự mãn giữa đường của người tu tập.

Đánh Giá

Chưa có đánh giá nào.

Thêm đánh giá

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *