Giới thiệu chung
Kinh Tiểu Nghiệp Phân Biệt (Culakammavibhanga Sutta) là bài kinh thứ 135 trong Trung Bộ Kinh (Majjhima Nikaya), do Hòa thượng Thích Minh Châu dịch Việt từ tiếng Pali. Đây là một trong những bài kinh nền tảng và được trích dẫn nhiều nhất về giáo lý nghiệp báo (nhân quả) trong Phật giáo.
Kinh ghi lại cuộc đối thoại giữa Đức Phật và thanh niên Bà-la-môn Subha Todeyyaputta tại Savatthi. Subha đặt câu hỏi vì sao giữa loài người lại có sự sai khác: có người đoản mạng, có người trường thọ; có người nhiều bệnh, có người ít bệnh; có người xấu sắc, có người đẹp sắc; có người quyền thế nhỏ, có người quyền thế lớn; có người nghèo, có người giàu; có người sanh gia đình hạ liệt, có người sanh gia đình cao quý; có người trí tuệ yếu kém, có người có đầy đủ trí tuệ.
Trước khi đi vào từng câu trả lời cụ thể, Đức Phật đưa ra lời tuyên bố nền tảng: “Các loài hữu tình là chủ nhân của nghiệp, là thừa tự của nghiệp. Nghiệp là thai tạng, nghiệp là quyến thuộc, nghiệp là điểm tựa, nghiệp phân chia các loài hữu tình.” Từ đó, Ngài giải thích cặn kẽ mối liên hệ nhân quả cho từng cặp phạm trù: sát sanh dẫn đến đoản mạng, từ bỏ sát sanh dẫn đến trường thọ; não hại chúng sanh dẫn đến nhiều bệnh, không não hại dẫn đến ít bệnh; sân hận dẫn đến xấu sắc, không sân hận dẫn đến đẹp sắc; đố kỵ dẫn đến quyền thế nhỏ, tùy hỷ dẫn đến quyền thế lớn; không bố thí dẫn đến nghèo khó, bố thí dẫn đến giàu sang; cống cao ngã mạn dẫn đến sanh gia đình hạ liệt, khiêm tốn dẫn đến sanh gia đình cao quý; không tham vấn học hỏi dẫn đến trí tuệ yếu kém, tham vấn học hỏi dẫn đến đầy đủ trí tuệ.
Với cách trình bày rõ ràng, logic nhân quả chặt chẽ giữa hành động và quả báo tương ứng, Kinh Tiểu Nghiệp Phân Biệt đã trở thành một trong những bản kinh được giảng dạy phổ biến nhất khi nói về nghiệp báo, giúp người học Phật hiểu rõ và tin sâu vào quy luật nhân quả chi phối đời sống của mỗi chúng sanh.





Đánh Giá
Chưa có đánh giá nào.