KINH AN TRÚ TẦM

“Tỷ-kheo ấy được gọi là đã an trú trong đạo tầm pháp môn. Vị ấy có thể tác ý đến tầm nào vị ấy muốn, có thể không tác ý đến tầm nào vị ấy không muốn.”

Đức Phật dạy năm phương pháp đối trị vọng tưởng bất thiện, ví như người thợ mộc dùng nêm nhỏ đánh bật nêm lớn – làm chủ hoàn toàn tâm ý mình.

—— Trích đoạn KINH AN TRÚ TẦM

Giới thiệu chung

Kinh An Trú Tầm (Vitakkasanthàna Sutta) là bài kinh số 20 trong Trung Bộ Kinh (Majjhima Nikàya), do Hòa thượng Thích Minh Châu dịch Việt. Đức Phật giảng cho các Tỷ-kheo năm phương pháp thiện xảo để đối trị các ác, bất thiện tầm (vọng tưởng liên hệ đến tham, sân, si) khi chúng khởi lên trong tâm: (1) chuyển hướng chú tâm sang một đối tượng thiện khác, ví như người thợ mộc dùng nêm nhỏ đánh bật nêm lớn; (2) quán sát sự nguy hiểm của các tầm ấy, như người trẻ tuổi ưa trang sức thấy xác rắn quàng cổ mà ghê tởm; (3) không ức niệm, không tác ý đến chúng, như người có mắt nhắm lại không muốn thấy; (4) quán sát hành tướng và làm lắng dịu dần các tầm, như người đi nhanh dần chuyển sang đi chậm, dừng, ngồi, nằm; (5) dùng ý chí mạnh mẽ, nghiến răng dán lưỡi lên nóc họng để chế ngự tâm, như người lực sĩ chế ngự kẻ yếu hơn. Nhờ thực hành thuần thục năm pháp này, vị Tỷ-kheo được gọi là bậc thầy về tâm, có thể làm chủ hoàn toàn những gì mình suy nghĩ. Đây là một trong những bài kinh thực hành thiết thực và cụ thể nhất về pháp môn kiểm soát tâm ý trong Phật giáo Nguyên thủy.

Đánh Giá

Chưa có đánh giá nào.

Thêm đánh giá

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *