Giới thiệu chung
Kinh Tỳ Kheo Chiêm Bà do Sa môn Thích Pháp Cự Hán dịch từ đời Tây Tấn, Thích Chánh Lạc dịch sang tiếng Việt. Bài kinh thuật lại một sự kiện đặc biệt xảy ra tại thành Chiêm Bà, bên bờ sông Hằng, vào đêm Bố Tát (ngày thuyết giới rằm). Đức Thế Tôn ngồi trước đại chúng Tỳ kheo nhưng giữ im lặng suốt đêm, không chịu thuyết giới dù được thỉnh cầu đến ba lần. Khi được hỏi lý do, Đức Phật cho biết trong chúng Tỳ kheo có người bất tịnh (phạm giới) nên Ngài không thể thuyết giới. Tôn giả Đại Mục Kiền Liên liền nhập định, dùng tâm quán sát tìm ra vị Tỳ kheo phạm giới, đích thân nắm tay kéo người ấy ra khỏi pháp hội và tuyên bố người này không còn là Tỳ kheo, không ai được sống chung. Sau khi trục xuất xong, Tôn giả trở lại bạch Phật và Đức Thế Tôn mới bắt đầu thuyết giới cho đại chúng thanh tịnh còn lại. Qua sự kiện này, bài kinh nhấn mạnh tầm quan trọng của sự thanh tịnh giới hạnh trong Tăng đoàn và trách nhiệm của đại chúng trong việc gìn giữ sự hòa hợp, trong sạch của pháp hội tu học.





Đánh Giá
Chưa có đánh giá nào.