KINH ĐẠI PHẬT ĐẢNH THỦ LĂNG NGHIÊM

“Khi còn một chúng sinh, chưa chứng thành quả Phật, con quyết không ở đó nhập tịch tịnh Niết-bàn. Con đem thâm tâm này phụng sự Phật và chúng sinh khắp mười phương pháp giới; con làm được như thế, mới là báo ơn Phật.”

Đây là lời phát nguyện của Tôn giả A-nan sau khi được Đức Phật khai thị về chân tâm, khép lại một chặng quan trọng của bộ kinh. Lời nguyện ấy thể hiện tinh thần Bồ-tát đạo: giác ngộ không phải để riêng mình an trú Niết-bàn, mà để quay lại cứu độ chúng sinh.

—— Trích đoạn KINH THỦ LĂNG NGHIÊM

 

Giới thiệu chung

Kinh Đại Phật Đảnh Thủ Lăng Nghiêm, thường gọi tắt là Kinh Lăng Nghiêm, do sa môn Bát Lạt Mật Đế (người Trung Thiên-trúc) dịch từ Phạn văn ra Hán văn vào năm 705 đời Đường, được Cư sĩ Hạnh Cơ Việt dịch, gồm 10 quyển, hiện thu vào Đại Chánh Tạng quyển 19, kinh số 945. Kinh mở đầu bằng câu chuyện Tôn giả A-nan bị nạn Ma-đăng-già, nhân đó Đức Phật chỉ bày về chân tâm thường trụ, phân biệt giữa tâm sinh diệt vọng tưởng và tánh thấy chân thật vốn không sinh không diệt. Từ đó, kinh dẫn dắt qua các pháp môn viên thông của hai mươi lăm vị thánh, phần biện biệt năm mươi cảnh giới ấm ma dễ lạc vào trên đường tu thiền định, và chỉ rõ nguyên nhân của mười hai loại chúng sinh trong sáu nẻo luân hồi. Đây là một trong những bộ kinh trọng yếu và uyên áo bậc nhất của Phật giáo Đại thừa, được xem là “khuôn vàng thước ngọc” giúp hành giả phân biệt chánh tà trên đường tu tập thiền định, đặc biệt quý giá đối với những ai thực hành pháp môn Thiền và Mật tông.

Đánh Giá

Chưa có đánh giá nào.

Thêm đánh giá

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *