KINH GIRIMĀNANDA – PHẬT DẠY CHO NGƯỜI BỊ BỆNH

Một thời, Thế Tôn trú ở Sāvatthī, tại Jetavana, khu vườn của ông Anāthapiṇḍika. Lúc bấy giờ, Tôn giả Girimānanda bị bệnh, khổ đau, bị trọng bệnh. Rồi Tôn giả Ānanda đi đến Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Ngồi xuống một bên, Tôn giả Ānanda bạch Thế Tôn:
– Tôn giả Girimānanda, bạch Thế Tôn, bị bệnh, khổ đau, bị trọng bệnh. Lành thay, nếu Thế Tôn đi đến Tôn giả Girimānanda, vì lòng từ mẫn.
– Này Ānanda, nếu Thầy đi đến tỳ-khưu Girimānanda và đọc lên mười tưởng, thời sự kiện này có thể xảy ra: tỳ-khưu Girimānanda sau khi được nghe mười tưởng, bệnh của vị ấy có thể được thuyên giảm ngay lập tức. Thế nào là mười?

–Trích đoạn Kinh Girimananda

Description

Kinh Girimānanda không chỉ là những dòng chữ, mà là một bài thực tập quán chiếu sâu sắc để xoa dịu những cơn đau rát bỏng của thân xác. Khi tôn giả Girimānanda lâm trọng bệnh, Đức Phật đã gửi gắm mười phép quán tưởng như mười ngọn đèn soi sáng u minh. Bản kinh dạy chúng ta cách đối diện với cơn bệnh bằng một tâm thế điềm tĩnh: không trốn chạy, không oán trách. Đó là sự trị liệu bằng Tuệ giác, nơi người bệnh nhận ra rằng ngay cả trong cái đau, ta vẫn có thể tìm thấy sự tự tại nếu biết buông xả sự bám víu vào thân tứ đại.